和答李德臣

宋代 刘辰翁
忍寒一百五,何开落匆匆。华堂托孤根,弃我荆棘中。 味言随时变,茗薄酪自浓。蛱蝶金缕衣,更为悦己容。 虽无蛾眉妒,怀抱常冲冲。
rěn hán bǎi   kāi luò cōng cōng huá táng tuō gēn   jīng zhōng    
wèi yán suí shí biàn   míng báo lào nóng jiá dié jīn gèng   wéi yuè róng    
suī é méi   huái 怀 bào cháng chōng chōng