和答德秀长句

宋代 欧阳澈
摩云标格儒林秀,濯濯美如春月柳。毫颠文阵轰雷槌,字势龙蛇翻夭矫。 才名藉甚烛景星,卓然可独尊南斗。缔交云路许攀鳞,谈我谆谆不离口。 层楼长记耸诗肩,吟苦任渠嘲太瘦。惊人险语骨毛寒,元白危坛俱压倒。 读之真恐化雄虹,按剑徘徊方敢造。六丁收拾富巾箱,贪夫探得人间宝。 暗中轻掷道涂人,相视谁论琼玖报。强搜斐句答慇勤,当恕人才有能否。
yún biāo lín xiù   zhuó zhuó měi chūn yuè liǔ háo diān wén zhèn hōng léi chuí   shì lóng shé fān yāo jiǎo    
cái míng shén zhú jǐng xīng   zhuó rán zūn nán dòu jiāo yún pān lín tán   zhūn zhūn kǒu    
céng lóu zhǎng sǒng shī jiān   yín rèn cháo tài shòu jīng rén xiǎn máo hán yuán   bái wēi tán dǎo    
zhī zhēn kǒng huà xióng hóng   àn jiàn pái huái fāng gǎn zào liù dīng shōu shí jīn xiāng tān   tàn rén jiān bǎo    
àn zhōng qīng zhì dào rén   xiāng shì shuí lùn qióng jiǔ bào qiáng sōu fěi yīn qín dāng   shù rén cái yǒu néng fǒu