和促通追赋陪资政侍郎吴公临虚亭燕集寄呈陕

宋代 司马光
吾家陕之北,陕事吾能说。 孤亭占城隅,形胜最殊绝。 云消天宇空,极目鸟飞灭。 大河西北来,汹涌地脉裂。 万里卷流沙,长驱走溟碣。 群山势离合,披靡随曲折。 林薄带村墟,郊原如绣缬。 祠宫望神禹,间田指虞芮。 高丘想巫咸,空岩怀传说。 圣贤迹已远,缥渺见风烈。 吴公昔为守,治行蒙冰雪。 君从丰镐来,华馆息尘辙。 主人喜嘉客,置酒升嵽嵲。 清欢浩无涯,烛至樽未撤。 谁知捧手辞,遽有幽明诀。 至今犹堕泪,遗爱满耆台。 择之新下车,条孝悉施设。 依然曲刑在,先后如符节。 嗟予仕京邑,苟禄自羁练。 丘垄翳荒松,三年洒扫缺。 求归未能得,朝莫肠丰结。 得君临虚诗,彷佛见里阙。 何时往登临,旷若目去{左目右蔑}。 忧来复长吟,益使雨心折。
jiā shǎn zhī běi   shǎn shì néng shuō  
tíng zhàn chéng   xíng shèng zuì shū jué  
yún xiāo tiān kōng   niǎo fēi miè  
西 běi lái   xiōng yǒng mài liè  
wàn juǎn liú shā   cháng zǒu míng jié  
qún shān shì   suí zhé  
lín dài cūn   jiāo yuán xiù xié  
gōng wàng shén   jiān tián zhǐ ruì  
gāo qiū xiǎng xián   kōng yán huái 怀 chuán shuō  
shèng xián yuǎn   piǎo miǎo jiàn fēng liè  
gōng wèi shǒu   zhì xíng méng bīng xuě  
jūn cóng fēng hào lái   huá guǎn chén zhé  
zhǔ rén jiā   zhì jiǔ shēng niè  
qīng huān hào   zhú zhì zūn wèi chè  
shéi zhī pěng shǒu   yǒu yōu míng jué  
zhì jīn yóu duò lèi   ài mǎn tái  
zhī xīn xià chē   tiáo xiào shī shè  
rán xíng zài   xiān hòu jié  
jiē shì jīng   gǒu liàn  
qiū lǒng huāng sōng   sān nián sǎo quē  
qiú guī wèi néng   cháo cháng fēng jié  
de jūn lín shī   páng jiàn quē  
shí wǎng dēng lín   kuàng ruò   { zuǒ yòu miè   }  
yōu lái cháng yín   shǐ 使 xīn zhé