和存子侄长吟邓都韵

宋代 阳枋
江肥石没浪壮激,水瘦石露滩无声。 丛深鹿来平都重,林槁鹿去平都轻。 消息盛衰有如此,是理见处须分明。 孟叟晚年尽心作,孔圣垂老春秋成。 当知青气命於志,不同万物殊枯荣。 好向先生间心极,万里浮舟人帝城。
jiāng féi shí méi làng zhuàng   shuǐ shòu shí tān shēng  
cóng shēn 鹿 lái píng dōu zhòng   lín gǎo 鹿 píng dōu qīng  
xiāo xi shèng shuāi yǒu   shì jiàn chǔ fēn míng  
mèng sǒu wǎn nián jìn xīn zuò   kǒng shèng chuí lǎo chūn qiū chéng  
dāng zhī qīng mìng zhì   tóng wàn shū róng  
hǎo xiàng xiān sheng jiān xīn   wàn zhōu rén chéng