和催雪

宋代 卫宗武
我欲问天天穹窿,岁卜其有於岁终。 胡然玄律欲遒尽,燠乎一岁融而冲。 冻肤未起玉楼粟,寒力尚怯珠槽红。 腊前三见瑞盈尺,九土斯农之望同。 沍寒虽以云布沪,合影尚欠农通胧。 梁园徒聚为赋客中,灞桥更误能诗翁。 倩谁剪下银潢水,六花人代天施工。 不必作威藉风伯,不必布势劳丰隆。 预占多稼满周亩,首验小麦连崆峒。 尝闻玉妃从者万,要看羽冲来仙宫。 未多刘子比西阆,抑陋卫人歌北风。 撑肠吐出冰雪句,清辉交映弥寒空。 列岑银铸增突兀,千林楮刻森玲珑。 瑶芝一望千万顷,不辨田上田中中。 忆昔腊霙点予须,至今皓首如飞蓬。 自怜老朽难用世,只堪把耒勤农功。 行天须见度有马,入地庶使潜无螽。 年丰常愿颂秋报,岂止击壤歌三农。
wèn tiān tiān qióng lóng 窿   suì bo yǒu suì zhōng  
rán xuán qiú jìn   suì róng ér chōng  
dòng wèi lóu   hán shàng qiè zhū cáo hóng  
qián sān jiàn ruì yíng chǐ   jiǔ nóng zhī wàng tóng  
hán suī yún   yǐng shàng qiàn nóng tōng lóng  
liáng yuán wèi zhōng   qiáo gèng néng shī wēng  
qiàn shuí jiǎn xià yín huáng shuǐ   liù huā rén dài tiān shī gōng  
zuò wēi fēng   shì láo fēng lóng  
zhàn duō jià mǎn zhōu   shǒu yàn xiǎo mài lián kōng tóng  
cháng wén fēi cóng zhě wàn   yào kàn chōng lái xiān gōng  
wèi duō liú zi 西 láng   lòu wèi rén běi fēng  
chēng cháng chū bīng xuě   qīng huī jiāo yìng hán kōng  
liè cén yín zhù zēng   qiān lín chǔ sēn líng lóng  
yáo zhī wàng qiān wàn qǐng   biàn tián shàng tián zhōng zhōng  
yīng diǎn   zhì jīn hào shǒu fēi péng  
lián lǎo xiǔ nán yòng shì   zhǐ kān lěi qín nóng gōng  
xíng tiān jiàn yǒu   shù shǐ 使 qián zhōng  
nián fēng cháng yuàn sòng qiū bào   zhǐ rǎng sān nóng