和崔深道春寒
长风忽落青林端,风声汹若江声寒。太阴盘礴乱天序,推书扑笔成长叹。
美人何许媚幽独,使我不见心无欢。颇闻隐居诵庄屈,篷窗坐拥尘编残。
琴歌酒赋两寂莫,悬知此兴殊未阑。迟君一来吐款要,举杯放目云天宽。
cháng
长
fēng
风
hū
忽
luò
落
qīng
青
lín
林
duān
端
,
fēng
风
shēng
声
xiōng
汹
ruò
若
jiāng
江
shēng
声
hán
寒
tài
。
yīn
太
pán
阴
bó
盘
luàn
礴
tiān
乱
xù
天
tuī
序
,
shū
推
pū
书
bǐ
扑
chéng
笔
cháng
成
tàn
长
叹
。
měi
美
rén
人
hé
何
xǔ
许
mèi
媚
yōu
幽
dú
独
,
shǐ
使
wǒ
我
bú
不
jiàn
见
xīn
心
wú
无
huān
欢
pǒ
。
wén
颇
yǐn
闻
jū
隐
sòng
居
zhuāng
诵
qū
庄
péng
屈
,
chuāng
篷
zuò
窗
yōng
坐
chén
拥
biān
尘
cán
编
残
。
qín
琴
gē
歌
jiǔ
酒
fù
赋
liǎng
两
jì
寂
mò
莫
,
xuán
悬
zhī
知
cǐ
此
xīng
兴
shū
殊
wèi
未
lán
阑
chí
。
jūn
迟
yī
君
lái
一
tǔ
来
kuǎn
吐
yào
款
jǔ
要
,
bēi
举
fàng
杯
mù
放
yún
目
tiān
云
kuān
天
宽
。