和从弟佑山家诗二首 其二

两汉 王褒
结交非俗士,仙侣自招携。少华隐日月,太乙寻虹霓。 众林积为籁,围竹茂成埤。幽谷曙无景,荒途昼欲迷。 滴沥寒泉溜,叫啸秋猿啼。白云帝乡起,神禽丹穴栖。 箭筱时通径,桃李复成蹊。今身得其所,群物可令齐。
jié jiāo fēi shì   xiān zhāo xié shǎo huá yǐn yuè tài   xún hóng    
zhòng lín wèi lài   wéi zhú mào chéng yōu shǔ jǐng huāng   zhòu    
hán quán liū   jiào xiào qiū yuán bái yún xiāng shén   qín dān xué    
jiàn xiǎo shí tōng jìng   táo chéng jīn shēn de suǒ qún   lìng