和出省

宋代 欧阳修
僮奴襆被莫相催,待报霜台御史来。 晴陌便当联骑去,春风任放百花开。 文章纸贵争驰誉,朝野人言庆得才。 共向丹墀侍临选,莫惊鳞鬣化风雷。
tóng bèi xiāng cuī   dài bào shuāng tái shǐ lái  
qíng biàn 便 dāng lián   chūn fēng rèn fàng bǎi huā kāi  
wén zhāng zhǐ guì zhēng chí   cháo rén yán qìng cái  
gòng xiàng dan chi shì lín xuǎn   jīng lín liè huà fēng léi