和春愁曲

元代 盛彧
鹅黄柳枝扑轻雨,袅断新愁千万缕。 菱花倦拂琐窗间,吹得瑶笙杂莺语。 下床不受春风扶,伤春击碎青珊瑚。 香消玉散绣针涩,闲开五色双氍毹。 离恨难禁情未惬,那肯将心托红叶。 翠帷深护曲阑花,羞杀东家白蝴蝶。
é huáng liǔ zhī qīng   niǎo duàn xīn chóu qiān wàn  
líng huā juàn suǒ chuāng jiān   chuī yáo shēng yīng  
xià chuáng shòu chūn fēng   shāng chūn suì qīng shān  
xiāng xiāo sàn xiù zhēn   xián kāi shuāng shū  
hèn nán jìn qíng wèi qiè   kěn jiāng xīn tuō hóng  
cuì wéi shēn lán huā   xiū shā dōng jiā bái dié