河传·春晚

唐代 韦庄
春晚,风暖。 锦城花满,狂杀游人。 玉鞭金勒,寻胜驰骤轻尘, 惜良晨。 翠娥争劝临邛酒, 纤纤手,拂面垂丝柳。 归时烟里, 钟鼓正是黄昏,暗销魂。
chūn wǎn   fēng nuǎn
jǐn chéng huā mǎn   kuáng shā yóu rén
biān jīn   xún shèng chí zhòu qīng chén  
liáng chén
cuì é zhēng quàn lín qióng jiǔ  
xiān qiàn shǒu   miàn chuí liǔ
guī shí yān  
zhōng zhèng shì huáng hūn   àn xiāo hún