河传

宋代 吕渭老
斜红照水。似晴空万里。明霞相倚。逐伴笑歌,小立绿槐阴里。诮没些、春气味。 纷纷觑著闲桃李。浅浅深深,不满游人意。幽艳一枝,向晚重帘深闭。是青君、爱惜底。
xié hóng zhào shuǐ shì qíng kōng wàn míng xiá xiāng zhú bàn xiào   xiǎo 绿 huái yīn qiào méi xiē chūn wèi
fēn fēn zhù xián táo jiān jiān shēn shēn   mǎn yóu rén yōu yàn zhī   xiàng wǎn zhòng lián shēn shì qīng jūn ài