河传

唐代 温庭筠
江畔,相唤。晓妆鲜,仙景个女采莲。请君莫向那岸边。 少年,好花新满船¤ 红袖摇曳逐风软,垂玉腕。肠向柳丝断。浦南归, 浦北归。莫知,晚来人已稀。 湖上,闲望。雨萧萧,烟浦花桥路遥。谢娘翠蛾愁不销。 终朝,梦魂迷晚潮¤ 荡子天涯归棹远,春已晚。莺语空肠断。若耶溪, 溪水西。柳堤,不闻郎马嘶。 同伴,相唤。杏花稀,梦里每愁依违。仙客一去燕已飞。 不归,泪痕空满衣¤ 天际云鸟引情远,春已晚。烟霭渡南苑。雪梅香, 柳带长。小娘,转令人意伤。
jiāng pàn   xiāng huàn xiǎo zhuāng xiān   xiān jǐng cǎi lián qǐng jūn xiàng àn biān
shào nián   hǎo huā xīn mǎn chuán   ¤
hóng xiù yáo zhú fēng ruǎn   chuí wàn cháng xiàng liǔ duàn nán guī  
běi guī zhī   wǎn lái rén
shàng   xián wàng xiāo xiāo   yān huā qiáo yáo xiè niáng cuì é chóu xiāo
zhōng zhāo   mèng hún wǎn cháo   ¤
dàng tiān guī zhào yuǎn   chūn wǎn yīng kōng cháng duàn ruò  
shuǐ 西 liǔ   wén láng
tóng bàn   xiāng huàn xìng huā   mèng měi chóu wéi xiān yàn fēi
guī   lèi hén kōng mǎn   ¤
tiān yún niǎo yǐn qíng yuǎn   chūn wǎn yān ǎi nán yuàn xuě méi xiāng  
liǔ dài zhǎng xiǎo niáng   zhuǎn lìng rén shāng