和酬天休

宋代 吕南公
故人邂逅早莺时,一别经秋燕尽归。已是苦贫看客懒,更堪长病出门稀。 何曾富贵来如梦,但觉光阴去似飞。欲酌清樽相解释,莫嫌穷巷瓦杯微。
rén xiè hòu zǎo yīng shí   bié jīng qiū yàn jǐn guī shì pín kàn lǎn gèng   kān zhǎng bìng chū mén    
zēng guì lái mèng   dàn jué guāng yīn shì fēi zhuó qīng zūn xiāng jiě shì   xián qióng xiàng bēi wēi