和筹堂途中即事 其一

金朝 李俊民
晚风吹雨过山堂,灯火秋凉好对床。却被荒鸡笑人懒,一声催起著鞭忙。
wǎn fēng chuī guò shān táng   dēng huǒ qiū liáng hǎo duì chuáng què bèi huāng xiào rén lǎn   shēng cuī zhù biān máng