和酬舒元珍

元代 梁寅
日对黄峰心自清,瑶琴能泻涧泉声。不誇绛阙仙曹贵,却忆云山樵叟名。 琥珀琼脂崖上出,珊瑚玉树海中生。元舆已羡才华异,好骋雄辞赋两京。
duì huáng fēng xīn qīng   yáo qín néng xiè jiàn quán shēng kuā jiàng quē xiān cáo guì què   yún shān qiáo sǒu míng    
qióng zhī shàng chū   shān shù hǎi zhōng shēng yuán xiàn cái huá hǎo   chěng xióng liǎng jīng