和冲卿雪诗并示持国

宋代 王安石
地卷江海浮,天吹河汉涌。 北风散作花,巧丽世无种。 霾昏得照曜,尘滓归掩拥。 荒林无空枝,幽瓦有高陇。 分才一毛细,聚或千钧重。 飞扬窥已眩,摧压听还凶。 渔舟平系舷,樵屩没归踵。 空令物象莹,岂兔川涂雍。 争光姮娥妒,失色羲和恐。 赖逢阳气蒸,转作水波溶。 舞庭称贺严,扫路传呼宠。 冲游谢壮少,避卧甘闲冗。 吴侯绝俗唱,韩子当敌勇。 胜负观两豪,吾衰但阴拱。
juǎn jiāng hǎi   tiān chuī hàn yǒng  
běi fēng sàn zuò huā   qiǎo shì zhǒng  
mái hūn zhào yào   chén guī yǎn yōng  
huāng lín kōng zhī   yōu yǒu gāo lǒng  
fēn cái máo   huò qiān jūn zhòng  
fēi yáng kuī xuàn   cuī tīng hái xiōng  
zhōu píng xián   qiáo juē méi guī zhǒng  
kōng lìng xiàng yíng   chuān yōng  
zhēng guāng héng é   shī kǒng  
lài féng yáng zhēng   zhuǎn zuò shuǐ róng  
tíng chēng yán   sǎo chuán chǒng  
chōng yóu xiè zhuàng shǎo   gān xián rǒng  
hóu jué chàng   hán dāng yǒng  
shèng guān liǎng háo   shuāi dàn yīn gǒng