和晨兴因报问龟儿

唐代 白居易
冬旦寒惨澹,云日无晶辉。当此岁暮感,见君晨兴诗。 君诗亦多苦,苦在兄远离。我苦不在远,缠绵肝与脾。 西院病孀妇,后床孤侄儿。黄昏一恸后,夜半十起时。 病眼两行血,衰鬓万茎丝。咽绝五脏脉,瘦消百骸脂。 双目失一目,四肢断两肢。不如溘然逝,安用半活为。 谁谓荼檗苦,荼檗甘如饴。谁谓汤火热,汤火冷如澌。 前时君寄诗,忧念问阿龟。喉燥声气窒,经年无报辞。 及睹晨兴句,未吟先涕垂。因兹涟洳际,一吐心中悲。 茫茫四海间,此苦唯君知。去我四千里,使我告诉谁。 仰头向青天,但见雁南飞。凭雁寄一语,为我达微之。 弦绝有续胶,树斩可接枝。唯我中肠断,应无连得期。
dōng dàn hán cǎn dàn   yún jīng huī dāng suì gǎn   jiàn jūn chén xīng shī
jūn shī duō   zài xiōng yuǎn zài yuǎn   chán mián gān
西 yuàn bìng shuāng   hòu chuáng zhí er huáng hūn tòng hòu   bàn shí shí
bìng yǎn liǎng xíng xuè   shuāi bìn wàn jīng yān jué zàng mài   shòu xiāo bǎi hái zhī
shuāng shī   zhī duàn liǎng zhī rán shì   ān yòng bàn huó wèi
shuí wèi   gān shuí wèi tāng huǒ   tāng huǒ lěng
qián shí jūn shī   yōu niàn wèn ā guī hóu zào shēng zhì   jīng nián bào
chén xīng   wèi yín xiān chuí yīn lián   xīn zhōng bēi
máng máng hǎi jiān   wéi jūn zhī qiān   shǐ 使 gào shuí
yǎng tóu xiàng qīng tiān   dàn jiàn yàn nán fēi píng yàn   wèi wēi zhī
xián jué yǒu jiāo   shù zhǎn jiē zhī wéi zhōng cháng duàn   yīng lián