和陈无逸见赠草堂诗韵

宋代 陆文圭
绨袍谁念故人寒,转从萧然老伯莺。 幸景云山无屋龙,始知天地出门宽。 残雪五更侵几白,一灯深夜照书红。 他年共赴长安石,正恐诸儒欲诮通。
páo shuí niàn rén hán   zhuǎn cóng xiāo rán lǎo yīng  
xìng jǐng yún shān lóng   shǐ zhī tiān chū mén kuān  
cán xuě gēng qīn bái   dēng shēn zhào shū hóng  
nián gòng cháng ān shí   zhèng kǒng zhū qiào tōng