和陈天予岩桂

宋代 吴芾
乞身未遂归岩谷,满面尘埃慵靧沐。 铃斋独坐更悲秋,喜见吾人驻车毂。 吾人别久正怀思,一旦渴心还慰沃。 天公助我作清欢,特遣仙花荐芬馥。 万枝琐碎屑黄金,几树阴森攒碧玉。 天然风韵月中来,颇鄙人间桃李俗。 秋高气爽人意佳,衰病无悰惟我独。 胡为却被此花恼,尽日檐前看不足。 况是欣逢磊落人,远追渭钓并岩筑。 须知天欲长吟哦,使向筠阳看修竹。 见花落笔作长谣,灿若珠玑千百斛。 我方触绪不自聊,得此细看还熟读。 明朝人去花亦残,只把新诗时反覆。
shēn wèi suì guī yán   mǎn miàn chén āi yōng huì
líng zhāi zuò gēng bēi qiū   jiàn rén zhù chē
rén bié jiǔ zhèng huái 怀   dàn xīn hái wèi
tiān gōng zhù zuò qīng huān   qiǎn xiān huā jiàn fēn
wàn zhī suǒ suì xiè huáng jīn   shù yīn sēn zǎn
tiān rán fēng yùn yuè zhōng lái   rén jiān táo
qiū gāo shuǎng rén jiā   shuāi bìng cóng wéi
wéi què bèi huā nǎo   jìn yán qián kàn
kuàng shì xīn féng lěi luò rén   yuǎn zhuī wèi diào bìng yán zhù
zhī tiān zhǎng yín é   shǐ 使 xiàng yún yáng kàn xiū zhú
jiàn huā luò zuò zhǎng yáo   càn ruò zhū qiān bǎi
fāng chù liáo   kàn hái shú
míng cháo rén huā cán   zhǐ xīn shī shí fǎn