和陈荣可感兴韵

宋代 王义山
元岂好聱张岂乖,世间役役逐尘埃。 容心于天为身阱,得意之时即祸媒。 退一步思方是足,放三分弱岂真呆。 悠然独坐吟窗下,忽见梅花一朵开。
yuán hǎo áo zhāng guāi   shì jiān zhú chén āi  
róng xīn tiān wéi shēn jǐng   zhī shí huò méi  
tuì 退 fāng shì   fàng sān fēn ruò zhēn dāi  
yōu rán zuò yín chuāng xià   jiàn méi huā duǒ kāi