和陈鲁山十诗以孟夏草木长遶屋树扶疏为韵

宋代 陆游
匆匆过三十,梦境日已蹙。 谁知叹亡羊,但有喜得鹿。 本来作何面,认此逆旅屋。 逢人吹布毛,出世不忍独。
cōng cōng guò sān shí   mèng jìng  
shéi zhī tàn wáng yáng   dàn yǒu de 鹿  
běn lái zuò miàn   rèn  
féng rén chuī máo   chū shì rěn