和陈鲁山十诗以孟夏草木长遶屋树扶疏为韵
唐虞亦人耳,四海可高谢。
哀哉斗升故,谄妄两凭架。
心明物自宾,能整故能暇。
会当弃人事,面壁度九夏。
táng
唐
yú
虞
yì
亦
rén
人
ěr
耳
,
sì
四
hǎi
海
kě
可
gāo
高
xiè
谢
。
。
āi
哀
zāi
哉
dòu
斗
shēng
升
gù
故
,
chǎn
谄
wàng
妄
liǎng
两
píng
凭
jià
架
。
。
xīn
心
míng
明
wù
物
zì
自
bīn
宾
,
néng
能
zhěng
整
gù
故
néng
能
xiá
暇
。
。
huì
会
dāng
当
qì
弃
rén
人
shì
事
,
miàn
面
bì
壁
dù
度
jiǔ
九
xià
夏
。
。