和陈国佐亦爱堂韵

宋代 吴芾
纷纷当世士,尽道休官去。 有堕尘网中,谁能复回顾。 重为轩冕惑,一念遂差互。 要当发深省,悟此形皆寓。 奔驰徒扰扰,静中有奇趣。 夫子廊庙材,华途昔荣遇。 富贵方迫逐,脱身一何遽。 盖恐负初心,或为名所误。 独寻陶渊明,三径归来处。 亲朋续旧游,寝食安故步。 诗成月满窗,坐久尘生屦。 个中有真乐,自足慰迟暮。 我方困长途,因公识归路。 读公寄傲篇,更觉忘世虑。 有如逃空虚,倾耳听韶頀。 念此有限身,岁月空复度。 他时愿卜筑,结茅相近住。 如公迈往姿,平生已心慕。 我虽负俗累,胸中无好句。 傥获从后尘,登高亦能赋。
fēn fēn dāng shì shì   jǐn dào xiū guān
yǒu duò chén wǎng zhōng   shuí néng huí
zhòng wèi xuān miǎn huò   niàn suì
yào dāng shēn xǐng   xíng jiē
bēn chí rǎo rǎo   jìng zhōng yǒu
láng miào cái   huá róng
guì fāng zhú   tuō shēn
gài kǒng chū xīn   huò wèi míng suǒ
xún táo yuān míng   sān jìng guī lái chù
qīn péng jiù yóu   qǐn shí ān
shī chéng yuè mǎn chuāng   zuò jiǔ chén shēng
zhōng yǒu zhēn   wèi chí
fāng kùn cháng   yīn gōng shí guī
gōng ào piān   gèng jué wàng shì
yǒu táo kōng   qīng ěr tīng sháo
niàn yǒu xiàn shēn   suì yuè kōng
shí yuàn zhù   jié máo xiāng jìn zhù
gōng mài wǎng 姿   píng shēng xīn
suī lèi   xiōng zhōng hǎo
tǎng huò cóng hòu chén   dēng gāo néng