和超然翁韵二首

宋代 黄公度
西风回首故乡情,何日为园学邵平。 已办孤帆冲夕浪,可堪万壑更秋声。 折腰为米追时辈,当面输心愧老成。 饮罢归来未能寝,微吟拥鼻数寒更。
西 fēng huí shǒu xiāng qíng   wèi yuán xué shào píng  
bàn fān chōng làng   kān wàn gèng qiū shēng  
zhé yāo wèi zhuī shí bèi   dāng miàn shū xīn kuì lǎo chéng  
yǐn guī lái wèi néng qǐn   wēi yín yōng shù hán gēng