贺朝清)

唐代 刘孝孙
乡关渺天末,引领怅怀归。羁旅久淫滞,物色屡芳菲。 稍觉私意尽,行看蓬鬓衰。如何千里外,伫立沾裳衣。
xiāng guān miǎo tiān   yǐn lǐng chàng huái 怀 guī jiǔ yín zhì   fāng fēi
shāo jué jǐn   xíng kàn péng bìn shuāi qiān wài   zhù zhān cháng