和晁金部感秋
秋来无闷亦无悲,世味年华老遍知。黄叶暮蝉携杖处,断霞鸣雁倚楼时。
淮阳汲守容多病,水部何郎最解诗。咫尺音书那度岁,春风已复柳垂丝。
qiū
秋
lái
来
wú
无
mèn
闷
yì
亦
wú
无
bēi
悲
,
shì
世
wèi
味
nián
年
huá
华
lǎo
老
biàn
遍
zhī
知
huáng
。
yè
黄
mù
叶
chán
暮
xié
蝉
zhàng
携
chù
杖
duàn
处
,
xiá
断
míng
霞
yàn
鸣
yǐ
雁
lóu
倚
shí
楼
时
。
huái
淮
yáng
阳
jí
汲
shǒu
守
róng
容
duō
多
bìng
病
,
shuǐ
水
bù
部
hé
何
láng
郎
zuì
最
jiě
解
shī
诗
zhǐ
。
chǐ
咫
yīn
尺
shū
音
nà
书
dù
那
suì
度
chūn
岁
,
fēng
春
yǐ
风
fù
已
liǔ
复
chuí
柳
sī
垂
丝
。