和昌英主簿叔送花

宋代 杨万里
去岁归时正牡丹,亲庭上寿撚花看。共知春好毋虚掷,更复杯深肯剩残。 谁料今兹千万感,强从叔也两相宽。风颠雨急关侬事,时序撩人只暗叹。
suì guī shí zhèng dan   qīn tíng shàng shòu 寿 niǎn huā kàn gòng zhī chūn hǎo zhì gèng   bēi shēn kěn shèng cán    
shéi liào jīn qiān wàn gǎn   qiáng cóng shū liǎng xiāng kuān fēng diān guān nóng shì shí   liáo rén zhǐ àn tàn