和昌甫 其二

宋代 韩淲
涧曲山隈借竹轩,轩虽非旧有前言。断碑零落犹能打,此意微茫仅复存。
jiàn shān wēi jiè zhú xuān   xuān suī fēi jiù yǒu qián yán duàn bēi líng luò yóu néng   wēi máng jǐn cún