和常父

宋代 孔平仲
平生苦厌家为累,今日应如痛定人。群婢喧哗宁复有,孤灯潇洒自相亲。 温寻简策评三豕,点缀文章学受辛。谁谓丹枫会愁客,深秋清思满江滨。
píng shēng yàn jiā wèi lèi   jīn yīng tòng dìng rén qún xuān huá níng yǒu   dēng xiāo xiāng qīn    
wēn xún jiǎn píng sān shǐ   diǎn zhuì wén zhāng xué shòu xīn shuí wèi dān fēng huì chóu shēn   qiū qīng mǎn jiāng bīn