和茶陵梦觉索烛见怀

宋代 释德洪
闻弦能赏音,公独知雅曲。易亲复难忘,终期老林麓。 公如追风骥,未见所归宿。嗟余老摧颓,翩如啄苔鹄。 遥知双泉上,颇亦莳松菊。何时闻夜舂,并斋著茅屋。 慧观友李源,高风当补续。便觉雒秀间,杖履笑追逐。 今非茶陵梦,犹欲更秉烛。爱公押难韵,敏若方破竹。
wén xián néng shǎng yīn   gōng zhī qīn nán wàng zhōng   lǎo lín    
gōng zhuī fēng   wèi jiàn suǒ guī 宿 jiē lǎo cuī tuí piān   zhuó tái    
yáo zhī shuāng quán shàng   shí sōng shí wén chōng bìng   zhāi zhù máo    
huì guān yǒu yuán   gāo fēng dāng biàn jué 便 luò xiù jiān zhàng   xiào zhuī zhú    
jīn fēi chá líng mèng   yóu gèng bǐng zhú ài gōng nán yùn mǐn   ruò fāng zhú