和曾运使 其四

宋代 释慧空
幻师拈起一枝草,无限春光应手回。认得春光与拈草,分明开眼被瞒来。
huàn shī niān zhī cǎo   xiàn chūn guāng yìng shǒu huí rèn de chūn guāng niān cǎo   fēn míng kāi yǎn bèi mán lái