和曾逢原试茶连韵

宋代 释德洪
霜须瘴面豁齿牙,门前小舟尝自拿。茅茨丛竹依垄畬,君来游时方采茶。 传呼部曲江路赊,迎门颠倒披袈裟。仙风照人虔敬加,秀如春露湿兰芽。 和如东风吹奇葩,马蹄归路冲飞花。青松转壑登龙蛇,路人聚观不敢哗。 诗筒复肯来山家,想见戟门兵卫遮。湘江玉展无纤瑕,但闻江空响钓车。 嗟予生计唯摝虾,安识醉墨翻侧麻。喜如小儿抱秋爪,宣和官焙囊绛纱。 见之美如痒初爬,爱客自试欢无涯。身世都忘是长沙,院落日长蜂趁衙。 园林雨足鸣池蛙,诗成句法规正邪。细窥不容铢两差,逸群翰墨争传誇。 坡谷非子前身耶,沅湘万古一长嗟。明年夜直趋东华,应有佳句怀烟霞。
shuāng zhàng miàn huō chǐ 齿   mén qián xiǎo zhōu cháng máo cóng zhú lǒng shē jūn   lái yóu shí fāng cǎi chá    
chuán jiāng shē   yíng mén diān dǎo jiā shā xiān fēng zhào rén qián jìng jiā xiù   chūn shī lán 湿    
dōng fēng chuī   guī chōng fēi huā qīng sōng zhuǎn dēng lóng shé   rén guān gǎn huā    
shī tǒng kěn lái shān jiā   xiǎng jiàn mén bīng wèi zhē xiāng jiāng zhǎn xiān xiá dàn   wén jiāng kōng xiǎng diào chē    
jiē shēng wéi xiā   ān shí zuì fān xiǎo ér bào qiū zhǎo xuān   guān bèi náng jiàng shā    
jiàn zhī měi yǎng chū   ài shì huān shēn shì dōu wàng shì cháng shā yuàn   luò zhǎng fēng chèn    
yuán lín míng chí   shī chéng guī zhèng xié kuī róng zhū liǎng chà   qún hàn zhēng chuán kuā    
fēi qián shēn   yuán xiāng wàn cháng jiē míng nián zhí dōng huá yīng   yǒu jiā huái yān 怀 xiá