和曾倅喜雨之句

宋代 释德洪
清狂平生笑李赤,诗慕谪仙名烜赫。尤胜曲影傍权门,爱其炎炎手可炙。 袁丝若至晁错逃,热中未老嗾与嗷。犹胜怒及水中蟹,不合郭索持双螯。 何如一庵听松雨,泼眼晴窗发茶乳。更无俗子作白眼,但有水沉横碧缕。 长爱朱生论不卑,神明不欺宁自欺。买金赏诬岂不美,尚笑世俗今浇漓。 玉川作诗曾救月,退之抵掌誇奇绝。公今又赋喜雨诗,诗成肯寄甘露灭。 气吐虹蜺辞吐云,才大端如梁与棼。丽如宫华蜀锦色,骏却千樯万马奔。 屈宋宗枝君得髓,江左风流复兴起。试手作诗君勿笑,毫忽增之至弓秭。 长哦月出湘淹东,翰墨场中久策功。千篇翻水不足道,绝爱风味如醉翁。
qīng kuáng píng shēng xiào chì   shī zhé xiān míng xuǎn yóu shèng yǐng bàng quán mén ài   yán yán shǒu zhì    
yuán ruò zhì cháo cuò táo   zhōng wèi lǎo sǒu áo yóu shèng shuǐ zhōng xiè   guō suǒ chí shuāng áo    
ān tīng sōng   yǎn qíng chuāng chá gèng zuò bái yǎn dàn   yǒu shuǐ chén héng    
zhǎng ài zhū shēng lùn bēi   shén míng níng mǎi jīn shǎng měi shàng   xiào shì jīn jiāo    
chuān zuò shī céng jiù yuè   tuì 退 zhī zhǐ zhǎng kuā jué gōng jīn yòu shī shī   chéng kěn gān miè    
hóng yún   cái duān liáng fén gōng huá shǔ jǐn jùn   què qiān qiáng wàn bēn    
sòng zōng zhī jūn suǐ   jiāng zuǒ fēng liú xīng shì shǒu zuò shī jūn xiào háo   zēng zhī zhì gōng    
zhǎng ó yuè chū xiāng yān dōng   hàn chǎng zhōng jiǔ gōng qiān piān fān shuǐ dào jué   ài fēng wèi zuì wēng