和曹侍御除夜有怀

唐代 薛能
有病无媒客,多慵亦太疏。自怜成叔夜,谁与荐相如。 嗜退思年老,谙空笑岁除。迹闲过寺宿,头暖近阶梳。 春立穷冬后,阳生旧物初。叶多庭不扫,根在径新锄。 田事终归彼,心情倦老於。斫材须见像,藏剑岂为鱼。 效浅惭尹禄,恩多负辟书。酬知必拟共,勿使浪踌躇。
yǒu bìng méi   duō yōng tài shū lián chéng shū   shuí jiàn xiàng
shì tuì 退 nián lǎo   ān kōng xiào suì chú xián guò 宿   tóu nuǎn jìn jiē shū
chūn qióng dōng hòu   yáng shēng jiù chū duō tíng sǎo   gēn zài jìng xīn chú
tián shì zhōng guī   xīn qíng juàn lǎo zhuó cái jiàn xiàng   cáng jiàn wéi
xiào qiǎn cán yǐn   ēn duō shū chóu zhī gòng   shǐ 使 làng chóu chú