和蔡景繁海州石室

宋代 苏轼
芙蓉仙人旧游处,苍藤翠壁初无路。 戏将桃核裹黄泥,石间散掷如风雨。 坐令空山出锦绣,倚天照海花无数。 花间石室可容车,流苏宝盖窥灵宇。 何年霹雳起神物,玉棺飞出王乔墓。 当时醉卧动千日,至今石缝余糟醑。 仙人一去五十年,花老室空谁作主。 手植数松今偃盖,苍髯白甲低琼户。 我来取酒酹先生,后车仍载胡琴女。 一声冰铁散岩谷,海为澜翻松为舞。 尔来心赏复何人,持节中郎醉无伍。 独临断岸呼日出,红波碧巘相吞吐。 径寻我语觅余声,拄杖彭铿叩铜鼓。 长篇小字远相寄,一唱三叹神凄楚。 江风海雨入牙颊,似听石室胡琴语。 我今老病不出门,海山岩洞知何许。 门外桃花自开落,床头酒瓮生尘土。 前年开合放柳枝,今年洗心归佛祖。 梦中旧事时一笑,坐觉俯仰成今古。 愿君不用刻此诗,东海桑田真旦暮。
róng xiān rén jiù yóu chù   cāng téng cuì chū  
jiāng táo guǒ huáng   shí jiān sàn zhì fēng  
zuò lìng kōng shān chū jǐn xiù   tiān zhào hǎi huā shù  
huā jiān shí shì róng chē   liú bǎo gài kuī líng  
nián shén   guān fēi chū wáng qiáo  
dāng shí zuì dòng qiān   zhì jīn shí fèng zāo  
xiān rén shí nián   huā lǎo shì kōng shuí zuò zhǔ  
shǒu zhí shù sōng jīn yǎn gài   cāng rán bái jiǎ qióng  
lái jiǔ lèi xiān sheng   hòu chē réng zài qin  
shēng bīng tiě sàn yán   hǎi wèi lán fān sōng wèi  
ěr lái xīn shǎng rén   chí jié zhōng láng zuì  
lín duàn àn chū   hóng yǎn xiāng tūn  
jìng xún shēng   zhǔ zhàng péng kēng kòu tóng  
cháng piān xiǎo yuǎn xiāng   chàng sān tàn shén chǔ  
jiāng fēng hǎi jiá   shì tīng shí shì qin  
jīn lǎo bìng chū mén   hǎi shān yán dòng zhī  
mén wài táo huā kāi luò   chuáng tóu jiǔ wèng shēng chén  
qián nián kāi fàng liǔ zhī   jīn nián xīn guī  
mèng zhōng jiù shì shí xiào   zuò jué yǎng chéng jīn  
yuàn jūn yòng shī   dōng hǎi sāng tián zhēn dàn