和秉之塘桥郊居自适之韵

明代 王鏊
山人本自爱山居,南望家山咫尺如。香玉满场收晚稻,银丝绕箸荐溪鱼。 水东父老还为主,城里交亲好寄书。适意且潜潜且起,人生何必问其馀。
shān rén běn ài shān   nán wàng jiā shān zhǐ chǐ xiāng mǎn chǎng shōu wǎn dào yín   rào zhù jiàn    
shuǐ dōng lǎo hái wéi zhǔ   chéng jiāo qīn hǎo shū shì qiě qián qián qiě rén   shēng wèn