河北行

宋代 李含章
为儒还解著征衣,远戍沙连白草齐。 雁阵不冲羌笛怨,狼烟微认塞云底。 荞花露湿堆空堑,蓼水泓澄截古堤。 渐近界何分内外,野禽嘐戛路东西。
wèi hái jiě zhù zhēng   yuǎn shù shā lián bái cǎo  
yàn zhèn chōng qiāng yuàn   láng yān wēi rèn sāi yún  
qiáo huā shī 湿 duī kōng qiàn   liǎo shuǐ hóng chéng jié  
jiàn jìn jiè fèn nèi wài   qín xiāo jiá dōng 西