和褒山因老二首

宋代 王之道
湖上逢师又到家,别来诗句好相夸。 休嗟晚菊今迷草,且喜寒梅欲放花。 丈室香温严宝坐,将坛风软拥高牙。 相思对雪酬珠玉,不觉茅檐送月华。
shàng féng shī yòu dào jiā   bié lái shī hǎo xiāng kuā  
xiū jiē wǎn jīn cǎo   qiě hán méi fàng huā  
zhàng shì xiāng wēn yán bǎo zuò   jiāng tán fēng ruǎn yōng gāo  
xiāng duì xuě chóu zhū   jué máo yán sòng yuè huá