和褒山因老二首

宋代 王之道
岛可文章似出家,不将言语落浮夸。 雪中令我思风絮,天上因君合雨花。 一炷飞烟云夭矫,数行佳树玉槎牙。 山高殊觉青霄近,扪虱南窗向日华。
dǎo wén zhāng shì chū jiā   jiāng yán luò kuā
xuě zhōng lìng fēng   tiān shàng yīn jūn huā
zhù fēi yān yún yāo jiǎo   shù xíng jiā shù chá
shān gāo shū jué qīng xiāo jìn   mén shī nán chuāng xiàng huá