贺拜罢南郊献诗

宋代 黄裳
中天台上闻天语,将下人间会真主。王室堂开秋意深,匆匆瑞气排群阴。 插空仪物望不断,文采高下成遥林。铁衣十万熊罴勇,忽拥天衢海涛动。 两序朱帘语相庆,皆谓君王能绍圣。昭昭神考体天德,昔向明堂布仁政。 君王欲报天地恩,乃修宗祀开端门。玉辂亭亭张日月,中望尧云降天阙。 清宫行事斋心微,默与神交谁得知。献飨归来待祠殿,上帝先从道心见。 龙衣登降天香浓,一片钧天庭燎中。振鹭于飞佩声响,恍如三代观臣工。 先皇基绪既肯构,配侑岂或惭高穹。安得公尸不来燕,自是诸侯皆望风。 奏歌已荐致和乐,饮受乃酢持盈功。晓来忽听道傍语,从此天观观九叙。 琐琐愚臣何所补,只愿献诗归乐府。
zhōng tiān tāi shàng wén tiān   jiāng xià rén jiān huì zhēn zhǔ wáng shì táng kāi qiū shēn   cōng cōng ruì pái qún yīn
chā kōng wàng duàn   wén cǎi gāo xià chéng yáo lín tiě shí wàn xióng yǒng   yōng tiān hǎi tāo dòng
liǎng zhū lián xiāng qìng   jiē wèi jūn wáng néng shào shèng zhāo zhāo shén kǎo tiān   xiàng míng táng rén zhèng
jūn wáng bào tiān ēn   nǎi xiū zōng kāi duān mén tíng tíng zhāng yuè   zhōng wàng yáo yún jiàng tiān què
qīng gōng xíng shì zhāi xīn wēi   shén jiāo shuí zhī xiàn xiǎng guī lái dài diàn 殿   shàng xiān cóng dào xīn jiàn
lóng dēng jiàng tiān xiāng nóng   piàn jūn tiān tíng liáo zhōng zhèn fēi pèi shēng xiǎng   huǎng sān dài guān chén gōng
xiān huáng kěn gòu   pèi yòu huò cán gāo qióng ān gōng shī lái yàn   shì zhū hóu jiē wàng fēng
zòu jiàn zhì   yǐn shòu nǎi chí yíng gōng xiǎo lái tīng dào bàng   cóng tiān guān guān jiǔ
suǒ suǒ chén suǒ   zhǐ yuàn xiàn shī guī yuè