宋代 杨万里
东家娘子立花边,长笑花枝脆不坚。 却被花枝笑娘子,嫁期已是蹉春前。 阿婆辛苦住西邻,岂爱无家更愿贫。 秋月春风檐阁了,白头始嫁不羞人。
dōng jiā niáng zi huā biān   cháng xiào huā zhī cuì jiān  
què bèi huā zhī xiào niáng zi   jià shì cuō chūn qián  
ā xīn zhù 西 lín   ài jiā gèng yuàn pín  
qiū yuè chūn fēng yán le   bái tóu shǐ jià xiū rén