宋代 欧阳修
梅公怜我髭如雪,赠以双禽意有云。但见寻常思白兔,便疑不解醉红裙。 吟斋虽喜留闲客,野性宁忘在岭云。我有铜台方尺瓦,惭非玉案欲酬君。
méi gōng lián xuě   zèng shuāng qín yǒu yún dàn jiàn xún cháng bái   biàn 便 jiě zuì hóng qún
yín zhāi suī liú xián   xìng níng wàng zài lǐng yún yǒu tóng tái fāng chǐ   cán fēi àn chóu jūn