唐代 皇甫冉
露冕临平楚,寒城带早霜。时同借河内,人是卧淮阳。 积水澄天堑,连山入帝乡。因高欲见下,非是爱秋光。
miǎn lín píng chǔ   hán chéng dài zǎo shuāng shí tóng jiè nèi   rén shì huái yáng
shuǐ chéng tiān qiàn   lián shān xiāng yīn gāo jiàn xià   fēi shì ài qiū guāng