好笑南郭翁

宋代 徐积
好笑南郭翁,白鬓爱杨柳。如今十月后,犹饮菊花酒。 杨柳色渍面,菊花香渍牙。喉咙溜香汁,肠胃浮香葩。 所饮几何酒,所吟无限诗。若言丝与管,便是吟哦时。 心无一事累,意与千古期。一身成土木,两脚登云霓。 但欲比陶潜,岂肯为杜微。公有如此客,可不使公知。 更问公安否,且喜公来归。
hǎo xiào nán guō wēng   bái bìn ài yáng liǔ jīn shí yuè hòu yóu   yǐn huā jiǔ    
yáng liǔ miàn   huā xiāng hóu lóng liū xiāng zhī cháng   wèi xiāng    
suǒ yǐn jiǔ   suǒ yín xiàn shī ruò yán guǎn biàn   shì 便 yín é shí    
xīn shì lèi   qiān shēn chéng liǎng   jiǎo dēng yún    
dàn táo qián   kěn wèi wēi gōng yǒu   shǐ gōng 使 zhī    
gèng wèn gōng ān fǒu   qiě gōng lái guī