好事近·雨後晓寒轻

宋代 魏夫人
雨後晓寒轻,花外早莺啼歇。愁听隔溪残漏,正一声凄咽。不堪西望去程赊,离肠万回结。不似海棠阴下,按凉州时节。
hòu xiǎo hán qīng   huā wài zǎo yīng xiē chóu tīng cán lòu   zhèng shēng yān kān 西 wàng chéng shē   cháng wàn huí jié shì hǎi táng yīn xià   àn liáng zhōu shí jié