好事近·月色透窗寒

宋代 赵善括
月色透窗寒,一夜素衾霜湿。无寐起来搔首,正参横人寂。此心重省已回肠,何况是行役。欲弃利名归去,奈楚天云隔。
yuè tòu chuāng hán   qīn shuāng shī 湿 mèi lai sāo shǒu   zhèng shēn héng rén xīn zhòng shěng huí cháng   kuàng shì xíng míng guī   nài chǔ tiān yún