好事近·一梦别长安

宋代 曾觌
一梦别长安,山路雨斜风细。行到子陵滩畔,谢主人深意。多情低唱下梁尘,拚十分沈醉。去也为伊消瘦,悄不禁思忆。
mèng bié cháng ān   shān xié fēng xíng dào líng tān pàn   xiè zhǔ rén shēn duō qíng chàng xià liáng chén   pàn shí fēn shěn zuì wèi xiāo shòu   qiāo jīn