好事近·萧寺两珠红

宋代 王之望
萧寺两株红,欲共晓霞争色。 独占岁寒天气,正群芳休息。 坐中清唱并阳春,写物妙诗格。 霜鬓自羞簪帽,叹如何抛得。
xiāo liǎng zhū hóng   gòng xiǎo xiá zhēng
zhàn suì hán tiān   zhèng qún fāng xiū
zuò zhōng qīng chàng bìng yáng chūn   xiě miào shī
shuāng bìn xiū zān mào   tàn pāo