好事近·潇洒带霜枝

宋代 高登
潇洒带霜枝,独向岁寒时节。触目千林憔悴,更幽姿清绝。多才应赋得天真,落笔惊风叶。从此绿窗深处,有一梢秋月。
xiāo dài shuāng zhī   xiàng suì hán shí jié chù qiān lín qiáo cuì   gèng yōu 姿 qīng jué duō cái yīng de tiān zhēn   luò jīng fēng cóng 绿 chuāng shēn chù   yǒu shāo qiū yuè