好事近·秋意满芙蓉

宋代 韩元吉
秋意满芙蓉,红映小园丛竹。风里凤箫声扬,有新妆明玉。诗翁相对两悠然,一醉绕黄菊。目尽晚山横处,共修眉争绿。
qiū mǎn róng   hóng yìng xiǎo yuán cóng zhú fēng fèng xiāo shēng yáng   yǒu xīn zhuāng míng shī wēng xiāng duì liǎng yōu rán   zuì rào huáng jǐn wǎn shān héng chù   gòng xiū méi zhēng 绿